Tháng 6 có lẽ luôn là một khoảng thời gian đặc biệt.
Khi những kỳ thi vào lớp 10 và tốt nghiệp THPT vừa khép lại, cũng là lúc nhiều học sinh hoàn thành những năm tháng học trò của mình. Trên khắp các ngôi trường, những buổi lễ tri ân và trưởng thành diễn ra trong những cái ôm, những lời cảm ơn còn ngập ngừng và cả những giọt nước mắt không dễ gọi tên.
Ở độ tuổi ấy, nhiều bạn trẻ lần đầu tiên nhận ra rằng phía sau mỗi bước đi của mình là biết bao yêu thương, kỳ vọng và hy sinh của cha mẹ, thầy cô.
Có lẽ bởi vậy, khi lật giở những trang nhật ký ngập tràn tình yêu thương và lòng biết ơn được viết nên từ buổi tiệc Tri ân ấm áp của đại gia đình INEC tại Đà Nẵng, cảm xúc vẫn còn vẹn nguyên như thế.
Bởi dù ở trong lớp học cuối cấp hay trên một giảng đường cách quê nhà hàng chục ngàn cây số, điều mà những bạn trẻ muốn nói sau cùng vẫn là hai chữ: Cảm ơn.
Có những biết ơn khó nói thành lời
Không gian ấm cúng ở Tiệc Tri ân như một cuộc họp mặt gia đình. Những chiếc bàn được xếp gần nhau. Các phụ huynh trò chuyện rôm rả như những người quen lâu ngày gặp lại.
Nhiều ba mẹ có con đang học ở Mỹ, Úc, Hà Lan, Anh, Canada, Thụy Sĩ… Có ba mẹ lần đầu tham gia. Có ba mẹ đã đồng hành cùng INEC suốt nhiều năm.
Rồi chương trình bắt đầu, những vị khách đặc biệt xuất hiện.
Từ phương xa, các du học sinh gửi về những thước phim ngắn cho cha mẹ. Không phải để kể về thành tích hay những điều lớn lao, mà chỉ để nói những điều đôi khi họ chưa từng nói thành lời.




Cảm ơn ba mẹ đã tin tưởng.
Cảm ơn vì những hy sinh thầm lặng.
Cảm ơn vì những lần động viên khi khó khăn.
Cảm ơn vì đã cho mình cơ hội nhìn thấy một thế giới rộng lớn hơn.
Có cô gái nói rằng nhờ du học, mình được tiếp xúc với tri thức của nhân loại và trở thành phiên bản tốt hơn của chính mình.
Có chàng trai vừa cầm trên tay tấm bằng tốt nghiệp ở Hà Lan nhớ về những giọt mồ hôi của cha mẹ bên xe nước mía ở quê nhà.
Có những người con đã xa nhà 4 năm, 5 năm, thậm chí gần 10 năm nhưng vẫn nghẹn ngào khi nhắc đến những cuộc gọi từ gia đình.




Dưới khán phòng, có cha có mẹ lặng lẽ lắng nghe. Cha mẹ không thường nói lời yêu thương, nhưng ánh mắt của họ đã thay tất cả.
Có những nụ cười xen lẫn nước mắt. Có những cái gật đầu rất khẽ. Có những khoảnh khắc cả gian phòng như lắng lại.
Bởi ai cũng hiểu rằng đằng sau mỗi du học sinh là một gia đình đã dành rất nhiều tình yêu, niềm tin và sự hy sinh.

Đôi cánh và mái nhà
Những năm gần đây, du học không còn là câu chuyện của riêng việc học. Đó là câu chuyện về sự trưởng thành. Là việc học cách tự lập. Là khả năng thích nghi với những nền văn hóa mới. Là hành trình khám phá bản thân.
Nhưng để một bạn trẻ đủ tự tin bước đi trên hành trình ấy, các em cần những người đồng hành.
Gia đình là người đồng hành đầu tiên.
INEC là người đồng hành tiếp theo.
Từ những buổi tư vấn đầu tiên, những bộ hồ sơ phức tạp, những ngày chờ visa, những buổi hướng dẫn trước khi bay, cho đến những năm tháng học tập ở nước ngoài và cả những định hướng sau tốt nghiệp, hành trình ấy được nối dài bằng sự hỗ trợ liên tục.
Khi được mời phát biểu, một phụ huynh nói rằng với chị, ngoài hai chữ “Toàn diện” và “Tận tâm”, INEC còn có thêm một giá trị khác là “Bền vững”. Chị kể về việc đội ngũ tư vấn vẫn đồng hành với con mình qua từng năm học, từng định hướng tương lai.
Một phụ huynh khác xúc động chia sẻ rằng dù các con đã đi Mỹ nhiều năm, hồ sơ của gia đình vẫn được hỗ trợ bất cứ khi nào cần.
Những câu chuyện ấy giúp người tham dự hiểu rằng du học không phải là một chuyến đi bắt đầu bằng visa và kết thúc bằng lễ tốt nghiệp. Đó là một hành trình dài. Và trên hành trình ấy, học sinh cần gia đình. Gia đình cần một người đồng hành.


Có lẽ vì vậy mà trong rất nhiều lời chia sẻ tối hôm ấy, cái tên INEC xuất hiện như một người quen thân thuộc. Không phải với vai trò của một đơn vị tư vấn mà như một người đã cùng các em đi qua nhiều cột mốc quan trọng của cuộc đời. Và INEC vô cùng biết ơn vì sự tin tưởng đó.
Trong gần 20 năm hoạt động, INEC đã hỗ trợ hàng ngàn học sinh Việt Nam đến nhiều quốc gia trên thế giới. Buổi gặp mặt tại Đà Nẵng vừa qua, là một trong rất nhiều Tiệc Tri ân của INEC, cho thấy một giá trị sâu sắc hơn.
Đó là xây dựng một cộng đồng, nơi phụ huynh có thể chia sẻ kinh nghiệm với nhau, nơi du học sinh ở nhiều quốc gia khác nhau vẫn kết nối, nơi những bạn trẻ tìm thấy sự hỗ trợ khi cần. Đó cũng là nơi những giấc mơ được nuôi dưỡng từ khi còn là ý định cho đến khi trở thành hiện thực.
Đối với các em học sinh vừa hoàn thành kỳ thi THPT, con đường phía trước đang mở rộng với vô vàn lựa chọn. Du học không chỉ là một tấm bằng quốc tế, mà như bạn Đỗ Ngọc Thảo Nguyên (du học sinh Úc) đã chia sẻ: “Đó là cơ hội quý giá để vươn mình ra biển lớn và trở thành phiên bản tốt hơn của chính mình”.
Phía sau một chuyến bay xa xứ thành công của con, luôn có chiếc bóng thầm lặng của mẹ cha và sự chu toàn của INEC
Nếu những giọt nước mắt tại lễ trưởng thành ở trường phổ thông là lời chào kết cho một thời hoa niên, thì những lời tâm sự của các du học sinh INEC chính là lời hứa về một tương lai vững vàng, tự lập. Ba mẹ đừng lo lắng khi con bước vào một chặng đường mới đầy thử thách. Bởi trên hành trình vạn dặm ấy, bên cạnh tình yêu vô điều kiện của gia đình, sẽ luôn có sự đồng hành bền vững, tận tâm và toàn diện của INEC – người bạn tri kỷ nâng cánh cho những ước mơ bay cao, bay xa và không quên trở về.

